Cái đuôi Tôn Ngộ Không

26.12.2025 16:5213 đã xem

Một cán bộ cấp cao dự lớp Chỉnh Đảng Trung ương khoá 1, năm 1952 tại Việt Bắc, nói với chúng tôi:

- Bây giờ xem Tây Du ký hay, đẹp thật đấy nhưng mình vẫn nhớ mãi câu chuyện "ngoài" Tây Du Ký hay nhất mà mình được Bác Hồ dạy. Năm ấy, Bác đến lớp. Bác nói: "các cô, các chú (bao giờ Bác cũng gọi các cô trước, đồng bào, chiến sĩ trước) học đã căng thẳng, nên Bác đề nghị tối nay nghỉ học để Bác cháu ta nói chuyện vui". Cả lớp vỗ tay hoan hô, không khí lớp học sôi nổi hẳn lên. Bác hỏi "Trong các chú ở đây, ai đã đọc Tây Du Ký?". Nhiều cánh tay giơ lên. Bác nhìn thấy ông Tôn Quang Phiệt là nhà hoạt động cách mạng, người đã tham gia sáng lập Đảng Tân Việt, bấy giờ là Tổng thư ký Uỷ ban Thường trực Quốc hội, Bác mời ông Phiệt, đồng hương Nghệ An lên kể chuyện, nhưng yêu cầu chỉ được nói trong 15 phút. Ông Phiệt mới “đi” được vài đoạn đã hết giở, đành thú thực "kể vắn tắt khó lắm" và ông Phiệt "trêu" lại Bác: "xin mời Bác".

Bác cười, "thông cảm'' rồi kể: "Từ khi loài người có đầu óc tư hữu thì sinh ra nhiều thói hư, tật xấu. Đường Tăng là một vị chân tu, bản chất tốt, có lòng nhân hậu, có tính khoan dung. Ông ta muốn chống áp bức, nhưng không có đường lối cách mạng dẫn đường. Tin vào sức mạnh cảm hoá của Đạo Phật, nên ông tình nguyện đi lấy Kinh Phật để truyền bá. Sau 14 năm trời, tức là qua 5048 ngày đêm, thầy trò Đường Tăng vượt 18 vạn 8 ngàn dặm dường, chịu đựng 81 tai ương để lấy được 55 bộ kinh gồm 5.048 quyển. Đó là pho truyện dài, dấu tranh giữa thiện và ác, chính nghĩa và phi nghĩa. Còn có thể tìm thấy ở Tây Du Ký nhiều vấn đề bổ ích nữa. Đường Tăng là một người có lập trường kiên định, có bản lĩnh, tạo được cái "bất biến" để đối phó với cái "Vạn biến''. Còn Tôn Ngộ Không vì không tu thành đạo được nên vẫn còn cái đuôi. Khi Tôn Ngộ Không biến thành cái đình thì cái đuôi ở sau phải hoá phép làm cái cột cờ. Bọn ma vương thấy lạ, tại sao cột cờ ở phía sau đình, phát hiện ra cái đuôi của Tề Thiên Đại Thánh nên không bị mắc lừa, không vào đình nữa, nên mưu của họ Tôn bị thất bại...".

Nghe đến đây chúng tôi "sợ" quá. Quả là được nghe một bản "tổng thuật" giá trị về Tây Du Ký. Biết chắc là Bác còn có cái gì đó nữa nên chờ... Bác nói tiếp: "Người cách mạng chúng ta nếu không tu dưỡng thì cũng có phen có cái đuôi ấy, dù nhỏ sẽ có ngày gây hậu quả khôn lường''... Cả lớp ngồi im...

Nguyễn Việt Hồng Trích trong cuốn: “Bác Hồ, con người và phong cách” Sđd, tr. 177

Bài học kinh nghiệm:

Qua câu chuyện kể giản dị mà sâu sắc của Bác Hồ về Tây Du Ký, đặc biệt là hình ảnh “cái đuôi của Tôn Ngộ Không”, Người đã để lại cho mỗi cán bộ, đảng viên và mỗi người cách mạng một bài học đạo đức vô cùng thấm thía.

Bác dùng hình ảnh văn học quen thuộc để nhắc nhở rằng: người cách mạng nếu không thường xuyên tu dưỡng, rèn luyện đạo đức thì dù tài giỏi đến đâu vẫn có thể để lộ “cái đuôi” của chủ nghĩa cá nhân. Cái đuôi ấy có thể là thói kiêu ngạo, tự mãn, vụ lợi, thiếu trung thực, hoặc sự xa rời quần chúng. Ban đầu nó có thể rất nhỏ, khó nhận ra, nhưng theo thời gian, nếu không sửa chữa, nó sẽ lớn dần và có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng cho bản thân, cho tổ chức và cho sự nghiệp cách mạng.

Bác cũng khéo léo so sánh giữa Đường Tăng và Tôn Ngộ Không để khẳng định: lập trường tư tưởng vững vàng, đạo đức trong sáng chính là cái “bất biến” giúp người cách mạng vượt qua mọi “vạn biến” của hoàn cảnh. Có tài mà không có đức, có nhiệt tình mà thiếu tu dưỡng, thì sớm muộn cũng sẽ thất bại.

Bài học sâu sắc mà Bác gửi gắm là lời cảnh tỉnh đầy yêu thương: mỗi cán bộ, đảng viên phải luôn tự soi, tự sửa, không ngừng rèn luyện đạo đức cách mạng, đấu tranh với chính bản thân mình. Chỉ khi giữ được sự trong sạch, khiêm tốn và chí công vô tư, người cách mạng mới thực sự xứng đáng với niềm tin của Nhân dân và hoàn thành tốt sứ mệnh mà Đảng, Tổ quốc giao phó.

 

Tin tức khác